Chuyện của Meo(Kì I)

Meo rất lạ, có những ngày Meo nhớ một ai đó quay quắt mà không vì một lí do gì cả. Buổi chiều nhìn về hướng tây, một khoảng trời rộng được nhuộm bởi màu cam, pha cả trắng, cả xám, có cả chiếc máy bay đáp gần về phía đó. Cảnh tượng ấy đẹp lắm, Meo ngắm nhìn tận hưởng như thể mãn nguyện lắm vậy, rồi đem cảm giác hạnh phúc ấy cất vào kí ức. Cũng trong khoảnh khắc nhìn ngắm cảnh trời vậy, lòng Meo da diết nhớ Má, nhớ giọng nói, nhớ bàn tay, nhớ những lần Má chở Meo đi học, những lần Má và Meo đùa vui cùng nhau…
Đêm qua, chỉ vì câu hỏi của một người bạn: “Gia đình mày ổn chứ?”, tự nhiên làm Meo nhớ Nội, nhớ đến nỗi bao nhiêu kỉ niệm ngày bé ùa về, Meo lại rưng rưng khi sợ phải chia xa. Nội- là tuổi thơ của Meo (Tên Mèo cũng là do Nội đặt cho Meo khi Meo còn bé tí). Tuổi thơ của Meo thật sự được như một đứa con nít là vì Nội đã luôn bên cạnh, yêu thương và che chở cho Meo.
Meo là đứa-con-nít-hiểu-chuyện-người-lớn từ rất sớm, chỉ là Meo không nói ra và vờ làm một đứa trẻ ngoan đến mức trầm mặc, lầm lì và ít nói. Tuổi thơ là những ngày tháng lặng nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, dù đúng, dù sai cũng không được lên tiếng, không được thắc mắc, không được làm trái ý, không được nói khi không có sự cho phép, là không được thơ ngây phát ngôn những điều mình nghĩ, không được tụ tập thả diều, ném lon, bắt chuồn chuồn…với bạn bè trong xóm, không được mượn tập vở của bạn, không có quyền đòi đi ngoại, đòi đi dì và còn nhiều cái không nữa. Tất cả những điều ấy làm Meo im lặng và trở nên thận trọng trong lời nói, sống trong suy nghĩ của mình, vui trong những điều mình nghĩ.
Cứ ngỡ Meo đã một mình như vậy lớn lên, nhưng thật may đã có Nội, có Nội Meo được là Meo, là đứa cháu bé nhỏ và Meo có quyền làm nũng, quyền thắc mắc và cười thoải mái khi Meo muốn.
Kỉ niệm về Nội thật nhiều, có buồn, có vui, Meo đều nhớ hết, rất kĩ.
Ngày Meo học tiểu học, lúc ấy Nội cũng gần 70 tuổi rồi những vẫn thích lao động lắm. Nội trồng rau lang trên một gò mối, trồng cả trong vườn nữa, có cả rau muống, bạc hà, đu đủ, bí và vài loại linh tinh khác. Cần mẫn chăm chút cho mấy cái đó nên Nội ra vườn mỗi ngày, chiều lại cắt rau lang, rau muống gom thành từng bó để sáng mai gánh đi chợ bán. Tính Nội kĩ lắm, rau cắt xong rồi còn phải nhặt hết lá úa, lá vàng, cỏ rồi mới bó lại. Và Meo là chân sai vặt cho những công việc ấy, nhờ có vậy, Meo có cơ hội kể cho Nội nghe những chuyện ở trường, những suy nghĩ của Meo, những ước muốn của Meo…những điều mà ngoài Nội, Meo không biết nói cùng ai. Cắt xong thì tối Nội chong đèn bó, xong lại ới Meo xuống để bật cama tưới giữ tươi cho đám rau, không học bài thì Meo mang đòn ra đó ngồi phụ Nội rồi nói trên trời dưới bể. Meo và Nội thủ thỉ đủ điều như hai người bạn thân. Những hình ảnh về Nội, về cái gò mối, về những tối bật cama in rất sâu trong tâm trí Meo. Cho tới giờ ngồi viết những dòng này, đoạn kí ức đẹp đẽ ấy như hiện ra trước mắt, sinh động và tươi vui.
Những sáng Nội dậy sớm rón rén đi bán, Meo là người kéo cửa. Meo là đồng minh của Nội và ngược lại, haha. Bỏ qua hết những thứ tác động không vui, Meo và Nội cứ thế cùng nhau vui trong niềm vui chỉ-hai-người-biết. Mỗi lần đi chợ về, Nội đều mua đồ ăn cho Meo. Tận khi Meo lên đại học, lúc này Nội nghỉ bán lâu rồi, có lần Meo về nhà chơi, Nội đi chợ và mua về cho Meo gói chè đậu ván vào tầm giữa trưa, tự nhiên lòng Meo lại vui như một đứa trẻ, hình ảnh đó sao mà thân thuộc quá.
Tuổi thơ, Meo không tránh khỏi những trận đòn roi, những lần rầy la… và tất nhiên Nội luôn bên cạnh Meo những lúc ấy. Cũng có những “trận rầy la” đối với Nội nhưng Meo thì không có quyền năng gì cả, chỉ biết im lặng, mãi khi lớn nghĩ lại Meo mới hiểu rằng, có thể thời điểm ấy, Meo và Nội là chỗ dựa, là niềm vui cho nhau.
Có lần, Nội lẳng lặng đi xa, chỉ nói cho mỗi Meo biết, đợt ấy, có siêu bão, xe khách đi đường dài bị lật, thiệt mạng cũng nhiều, là tuyến đường Nội của Meo đang đi. Nghe tin thời sự, lòng Meo lo sợ nhưng lại chỉ biết im lặng, Meo sang giường Nội, lấy áo khoác, khăn xếp gọn gàng mang sang tối ngủ Meo ôm chúng vào lòng, vì chúng có mùi của Nội, Nội sẽ an toàn và ở bên Meo như hiện tại. Meo đã nghĩ như vậy. Đợt đấy, Nội bị một tai nạn nhỏ thôi và thật may mắn, Nội quay về và cạnh Meo 🙂
Meo lớn hơn, Nội già đi, Meo có thể đi học, đi chợ, Nội càng yếu, càng khó đi lại, Meo biết Nội thích ăn cái gì Meo sẽ mua, Nội biết Meo thích ăn cái gì Nội sẽ để dành khi Meo học về trễ. Giai đoạn Meo ôn thi Đại học, thức khuya nhiều, Nội luôn là người pha sữa cho Meo, nhắc Meo đi ngủ sớm, lâu lâu lại đi xuống nhắc đi ngủ. Là cái lưng còng còng, là những bước đi chậm chạp, là nụ cười móm mém, là khẽ khàng lấy sữa trong ánh đèn mờ, là cái nhíu mày trong những ngày mùa đông Nội đã thức để pha sữa cho Meo. Có thể, đó là động lực giúp Meo đến với cánh cửa Đại học.
Rồi Meo đi học Đại học, những ngày gần đi, Meo ngủ với Nội, đêm nào sắp đi ngủ, Nội cũng đếm còn 5 4 3 2 1 đêm nữa…(Đếm ngày Meo xa Nội). Meo thích sờ bụng mỡ của Nội, ôm rồi hỏi chuyện chiến tranh, chuyện ngày trẻ…ngủ lúc nào chẳng hay. Ngủ nhưng Meo biết gần sáng Nội kéo mền đắp cho Meo, kê lại gối cho Meo vì Meo ngủ hay banh càng tứ tung. Sáng Nội hay kêu Meo meo, ý bảo Mèo ơi, mặt trời lên rồi, dậy đi con. Meo thì kì kèo, cho con ngủ thêm xíu đi mà, haha. Đi đâu về tới cổng Nội cũng kêu Meo meo, meo meo để xem con Meo nó có ở nhà hông. Ăn cơm, Nội cũng gắp thức ăn cho Meo, với Nội, Meo chưa bao giờ khỏe mạnh và đầy đặn cả. Tất cả những thói quen đó cho đến bây giờ mỗi lần về nhà, Meo và Nội vẫn giữ.
Rồi ngày Meo đi, Nội khóc, Meo cũng khóc. Nội bảo Meo ráng học, giữ gìn sức khỏe và HAY GỌI CHO NỘI. (Nội sợ Meo quên Nội, hông phải đâu, Nội sợ không ai làm bạn của Nội nữa!)
Những lần Mèo gọi về, Mèo hello, goodbye, Nội cũng hello, goodbye. Nội hay hỏi Mèo như thế nào, Mẹo hay hỏi Nội “ Có ai làm Nội buồn không?”…
Những lần về, Meo kể cho Nội nghe về cuộc sống Đại học, về những gì mới mẻ Meo biết, Nội kể Meo nghe chuyện ở nhà, Meo và Nội lại cùng nhau cho đến ngày Meo tiếp tục rời Nội. Nội nhét cho Meo mấy chục ngàn tiền lẻ, có 500, 1000, 2000, vì Nội biết Meo đi xe buýt 2k đó.
Những lần Meo về tới cổng, Nội hay hỏi ai đó, ai đó, Mèo hả con? Hông phải Nội chọc đâu, là vì Nội không thấy thật!
Tuổi thơ đó, Meo đã từng rất muốn quên. Nhưng vì trong đó luôn có Nội nên Meo giữ lại tất cả và xem đó là kí ức đẹp. Hôm nay Meo lại không bình thường rồi. Nội có nghĩ Meo bị khùng rồi không? (Nội sẽ nói là Có, haha).
Có Nội, là điều may mắn của Meo. Cảm ơn Nội đã cùng Meo trong những ngày thơ ấu 🙂
(Còn tiếp…)
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s